NGUYỄN NGÔ HOÀNG LỘC – CÚ “QUAY XE” ĐỊNH MỆNH VÀ LƯƠNG DUYÊN LẠ LÙNG TẠI HYBRID

9 năm học tập – sinh sống và làm việc ở Nhật, cứ nghĩ cuộc sống sẽ êm đềm trôi đi, nhưng không, Lộc bất ngờ “quay xe” về Việt Nam trong sự ngỡ ngàng của nhiều người. Và cú quay xe định mệnh ấy đã dẫn lối để Lộc về với ngôi nhà chung Hybrid Technologies Đà Nẵng. 

Nhật Bản – giấc mơ của tuổi trẻ

Ngày đó, vì yêu thích văn hoá Nhật Bản, vừa truyền thống lại vừa hiện đại mà mình quyết tâm “cày cuốc” để biến giấc mơ “Nhật tiến” thành sự thực. 2011 mình lên đường sang Nhật theo diện đại học Đông Du. 2 năm học Nhật ngữ trôi qua và mình bước sang trang mới với 4 năm đại học ngành Computer Science. 

Lúc ấy kinh tế cũng khó khăn lắm, dù học phí cũng được miễn kha khá bởi vài cái học bổng nhỏ, nhưng thú thực mọi thứ lúc ấy với mình vẫn còn mơ hồ, chẳng có kế hoạch cụ thể gì, cứ đâm đầu vào học, rồi đi giao báo, phụ bếp, phiên dịch thuê,… làm đủ nghề để kiếm tiền sinh hoạt. 

Rồi mọi thứ cứ đến một cách tự nhiên, sau khi tốt nghiệp mình ở lại Nhật Bản và trở thành “anh code dạo” tại một công ty phần mềm, mọi thứ êm đềm trôi đi và mình đã nghĩ cuộc sống thế là đủ rồi.

9 năm trên đất Nhật đã giúp Hoàng Lộc có được nhiều thứ và cũng nhận ra được nhiều thứ

….Thương nhớ Việt Nam và quyết định…“quay xe”

Ở Nhật, mình ở một mình, sáng đi làm, chiều về, ăn tạm vài thứ tại cửa hàng tiện lợi rồi đắp mền ngủ. Lại không có bạn gái, mình sợ mình cứ ngồi gõ code và ế suốt đời tại đây. Mỗi lần đi subway, nghe ai đó nói tiếng Việt là thấy lòng mừng lắm. Lúc đó mình mới thực sự cảm thấy thèm được nói tiếng Việt, thèm âm điệu chí chóe và thèm cả hơi người. Cuộc sống thực sự khá cô đơn.

Mọi thứ sẽ chẳng có gì đáng nói cho đến năm 2020, khi gia đình mình xảy ra vài biến cố. Mình chứng kiến nhiều người thân lần lượt qua đời mà bản thân không thể về được, chỉ có thể nhìn mặt nhau qua vài cuộc điện thoại cách cả ngàn cây số. Ai sống trong cảnh xa quê chắc sẽ hiểu cảm giác này, bất lực lắm!

Sau khoảng thời gian suy nghĩ tới việc “trở về”, đến một hôm mình ngồi lại, nhìn nhận một cách nghiêm túc và nghiệm ra bản thân không thể tiếp tục phát triển với công việc hiện tại nữa, thế là mình… xin nghỉ luôn. Cứ nghĩ quyết định sẽ khó khăn lắm nhưng không, mình làm cái rẹt, xin nghỉ, book vé máy bay đợi ngày về – cả quá trình vỏn vẹn vài tiếng. Hai tháng sau ngày mua vé, mình lên máy bay trở về Việt Nam để bắt đầu một hành trình mới. 

“Ban đầu Hybrid Technologies ko phải là mục tiêu chính của mình”

Sau khi về Việt Nam, tình cờ biết đến Hybrid Technologies khi lượn một vòng trên các group IT, mình quyết định nộp đơn. Thú thực, khi ấy mình nộp đơn để biết cách người ta phỏng vấn, chứ ban đầu Hybrid ko phải là mục tiêu chính của mình.

Đến khi tham gia phỏng vấn, mình bị thuyết phục bởi sự chân thành của anh ThuậnNP, khâm phục vốn kiến thức của anh ĐạtNT, thêm nữa lại được anh DũngNP chăm sóc nhiệt tình nên quyết định đầu quân luôn. Và Hybrid trở thành công ty đầu tiên của mình tại Việt Nam và đây cũng là nơi đầu tiên mình thử sức với vai trò BrSE – kỹ sư cầu nối. 

Hoàng Lộc đến với Hybrid chỉ là tình cờ nhưng ở lại, gắn bó với Hybrid là cả một cơ duyên

Bắt đầu công việc BrSE từ tháng 4/2020, trong tưởng tượng của mình thì BrSE là một người vừa biết code, vừa có thể communication với khách hàng vừa có thể review code của member,  có thể trau dồi thêm về mặt technical và tận dụng được vốn Nhật ngữ nên quyết định thử sức. Tuy nhiên thực tế ko phải như tưởng tượng! Công việc của mình chủ yếu là những ngày tháng “cãi lộn” với khách hàng 😊, nhận requirement, estimation, lên kế hoạch, triển khai cho team… rất ít khi đụng tới…technical. Ban đầu mình cũng thấy hơi thất vọng vì công việc ko đúng như kỳ vọng ban đầu, và thực lòng mà nói mình đã từng mất một thời gian lăn tăn về lộ trình tiếp theo của bản thân tại vị trí này. Nhưng đúng là nghề đã chọn mình, mỗi ngày lại là một thử thách đòi hỏi phải: nói ra – trao đổi – bàn luận, dần dần lại thấy công việc “làm dâu trăm họ” này nó có sức hút kì lạ. Và hơn cả “nó” giải tỏa được cái cơn “thèm người” và lí do mình quyết định về Việt Nam. Tuy căng mà đã! 

Trưởng thành hơn mỗi ngày nhờ những đồng đội “quái kiệt”

Ở HT DAD, mình cảm thấy khá may mắn khi được đồng hành cùng những đồng đội toàn “quái kiệt” – vừa quái (lạ) vừa kiệt (xuất). Ngày đầu mới bước vào văn phòng, mình thực sự bị choáng bởi phong cách làm việc thoải mái trẻ trung, quan trọng hiệu quả công việc hơn số giờ làm việc, khác hẳn với sự cứng nhắc, già cỗi trong các công ty Nhật trước đó mình đã trải qua. 

Hoàng Lộc và những người đồng nghiệp “quái kiệt” tại Hybrid chi nhánh DAD

Đồng đội đã tôi luyện tôi thế đấy” là có thật, mình trưởng thành hơn rất nhiều từ những ngày bị các anh…“chửi” liên tục. Mỗi lần ăn “chửi” là thấy mình thêm một lần bớt dại. 1.5 năm ở đây mình may mắn được làm nhiều dự án ở nhiều domain khác nhau từ CRM, Marketing, BI tool, AI, Real Estate… Kỉ niệm đáng nhớ nhất là khi làm dự án về AI, khách hàng ko phải dân chuyên kỹ thuật nên đưa ra các yêu cầu rất vô lý, mình chả biết phải giải thích thế nào. Mỗi ngày đều căng thẳng như bước trên dây, đợt đó mình sụt ký dữ lắm. Cuối cùng các anh phải nhảy vào, vừa chỉ mình giải quyết, vừa trấn an tinh thần mình bằng những buổi tâm sự triền miên. Sau vụ đó mình lại càng quý cái lối sống đặt việc tập thể lên trêncháy hết mình vì công việc chung tại nơi này. Các sếp luôn nhắc nhở mỗi ngày về các quy tắc làm việc, không tự ý làm khi chưa horenso (báo cáo – liên lạc – thảo luận). Và cả việc dùng người thì phải tin – đừng ôm đồm khiến chất lượng công việc giảm sút. Đó là những giá trị văn hóa Nhật mình luôn đeo đuổi, và mình tìm thấy nó ở nơi này.

Từ những ngày lúng túng không biết sắp xếp công việc như thế nào, giờ mình đã trưởng thành hơn, gánh vác thêm nhiều trách nhiệm hơn ở vị trí vừa là BrSE, vừa là PM của dự án. Mình được quyết và dám quyết nhiều hơn, nên cảm thấy yêu thích công việc hiện tại và may mắn được học hỏi thật nhiều từ những đồng đội trẻ – nhiệt huyết ở HT DAD. Mỗi người mỗi màu sắc, nhưng điểm chung là rất quậy, làm hết sức chơi hết mình. 

Nếu có ai đó hỏi mình có hối hận không khi quyết định trở về Việt Nam và đầu quân vào HT ngày ấy? Câu trả lời là: KHÔNG. Bởi nếu không phải là Việt Nam, không phải ở HTV, mình không nghĩ mình sẽ gặp được một gia đình thứ 2 tốt như vậy.

Facebook Comments
Đánh giá bài viết

Bạn thích bài viết này chứ?
Đăng ký để nhận những bài viết thú vị như thế hàng tuần.

Đừng sợ thất bại, chỉ sợ việc dậm chân tại chỗ

TÌM VIỆC
Bình luận